“Tôi là mèo” – Chương 2 (part 5)

“Tôi là mèo” – Chương 2 (part 5)

Người dịch: Kiyoshi

Khi trở về nhà, tôi chợt nhận ra có cái gì đó không bình thường, nhất là tiếng cười vui tươi hiếm thấy của ông chủ. Thắc mắc về sự bất bình thường này, tôi nhảy lên mái hiên và nhìn vào nơi ông chủ. Ngồi gần ông là một kẻ lạ mặt đang mặc một chiếc haori bằng cotton có gắn gia huy cùng với hakama, trông có vẻ cũng là một thư sinh đứng đắn. Ông ta có mái tóc cắt gọn gàng với vẻ rất trang nghiêm. Ở góc lò than, nằm cạnh bao thuốc lá cuốn hiệu Shuukei-inuri là một tấm thẻ ghi những dòng chữ: “Tôi xin hân hạnh được giới thiệu với ông ngài Tofu Ochi. Kí tên: Kangetsu Mizushima.”

Đọc tiếp
“Tôi là mèo” – Chương 2 (part 4)

“Tôi là mèo” – Chương 2 (part 4)

(Link tổng hợp)

tiếp theo kì trước ( Chương 2 – part 3)


CHƯƠNG 2 – QUYỂN I (part 4) 

Người dịch: Reiko

(Ở kì trước tôi đang có một cuộc trò chuyện rất thú vị với Mike – một nàng mèo xinh đẹp, hay gọi tôi là “Thầy” (vì chủ tôi là ông giáo), còn bà chủ của cô là một nghệ sĩ đàn hạc hai dây. Sau khi trải qua sự vụ bánh gạo không mấy tốt đẹp, tôi tìm đến Mike để trò chuyện, lấy lại tinh thần…)

___

Khi tiếng đàn hạc hai dây đột nhiên ngừng lại, chợt vọng ra ngoài tiếng bà chủ đằng sau cánh cửa trượt, “Mike, Mike, bữa trưa sẵn sàng rồi này !” Nghe thấy thế nhìn Mike vui vẻ hẳn lên.

“Ôi, bà chủ đang gọi rồi, em phải về nhà đây. Thầy thứ lỗi cho em nhé?”

Dù mình có nói không thì cũng không thể giữ cô ấy lại lâu hơn được, tôi nghĩ.  Đọc tiếp

“Tôi là mèo” – Chương 2 (part 3)

“Tôi là mèo” – Chương 2 (part 3)

(Link tổng hợp)

tiếp theo kì trước ( Chương 2 – part 2)


CHƯƠNG 2 – QUYỂN I (part 3) 

Người dịch: Reiko

(ở Kì trước, tôi ăn vụng bánh gạo và để nó dính vào răng, không tài nào gỡ ra được. Các thành viên trong gia đình ông chủ nhìn thấy tôi trong bộ dạng khổ sở để gỡ miếng bánh ra đã được một tràng cười lớn. Cuối cùng bà giúp việc O-san cũng giúp tôi giằng miếng bánh ra khỏi miệng, đau điếng, nhưng sau đó là sự thoải mái và tự do sau khi thoát ra được khỏi “con quỷ bánh gạo”…)

___

Với việc tự biến mình thành trò cười, tôi cảm thấy rất khó chịu khi nghe những lời chỉ trích châm chọc thù hằn của O-san. Việc đó sẽ làm tôi điên đầu mất. Để ổn định lại tinh thần, tôi quyết định đi thăm Mike. Tôi rời nhà bếp và đi xuyên qua sân sau đến nhà người dạy đàn hạc hai dây. Đọc tiếp

“Tôi là mèo” – Chương 2 (part 1)

“Tôi là mèo” – Chương 2 (part 1)

(Link tổng hợp)

(Tiếp theo kì trước: Chương 1)


CHƯƠNG 2 – QUYỂN I (part 1)

Người dịch: Reiko

___

Từ ngày đầu năm mới, tôi đã phần nào cảm nhận được thế nào là nổi tiếng và vì thế, dù chỉ là một con mèo, tôi vẫn cảm thấy thầm tự hào về bản thân. Cảm giác không có gì là khó chịu cả. Đọc tiếp

“Tôi là mèo” – Chương 1 (hoàn thành)

“Tôi là mèo” – Chương 1 (hoàn thành)

(Link tổng hợp)

CHƯƠNG 1 – QUYỂN I

Người dịch: Reiko

TÔI LÀ MÈO. Nhưng tôi không có tên. Tôi không biết mình sinh ra ở đâu. Tất cả những gì còn nhớ được là tôi đang kêu “nyaaa” trong một góc tối tăm bẩn thỉu, thì gặp được con người, lần đầu tiên. Con người ấy, sau này tôi được nghe, là thành viên của một trong những giống người hung dữ nhất; hắn là một shosei (chữ Hán Việt là Thư sinh, nhưng không phải nghĩa thư sinh bình thường), một học trò phải giúp các việc vặt cho ký túc để được nội trú. Thỉnh thoảng tôi còn nghe rằng, giống người này thậm chí bắt, luộc, và ăn thịt chúng tôi. Tuy nhiên lúc đó tôi chưa hiểu nhiều về loài sinh vật ấy, tôi không thấy sợ hãi gì. Đọc tiếp

“Tôi là mèo” – Natsume Souseki, Người dịch: Reiko

“Tôi là mèo” – Natsume Souseki, Người dịch: Reiko

Tác phẩm: TÔI LÀ MÈO

Tác giả: Natsume  Sōseki

Người dịch: Reiko (霊子)

Nguồn: Bản dịch tiếng Anh của Aiko Ito và Graeme Wilson, NXB Tuttle Publishing

Bản dịch Tiếng Việt hoàn toàn vì mục đích phi thương mại

Đề nghị ghi rõ nguồn nếu muốn sử dụng nội dung bài viết

GIỚI THIỆU

“Tôi là mèo” (Tựa tiếng Nhật: 吾輩は猫である) là một tác phẩm nổi tiếng của đại văn hào Nhật Bản Natsume Sōseki ((夏目 漱石, 1867 – 1916)

Tác phẩm miêu tả “Con người” trong xã hội trung lưu Nhật Bản thế kỉ XX qua góc nhìn của một chú mèo. Từ đầu tới cuối, một chú mèo không tên tuổi, không nguồn gốc lai lịch, chỉ được biết đến với danh xưng “tôi”, miêu tả lại cuộc sống với con người bằng giọng kể chân thực, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy châm biếm. Giọng văn tự sự vừa hờ hững, lại vừa hà khắc. Người đọc cảm thấy tác giả mượn lời mèo để phê phán con người, phê phán xã hội. Đọc tiếp