Các nghi thức, nghi lễ của Thần đạo trong các buổi lễ, hoặc khi đến thăm các đền thờ. Tiếp tục đọc
Tài liệu dịch
Thần đạo Shinto (P7): Thần đạo và Nhật Bản thời cận đại (1868 – 1945)
Thời kì sụp đổ của chế độ Mạc phủ, quyền lực khôi phục vào tay Thiên hoàng, Thần đạo trở thành quốc giáo. Thời kì Nhật Bản mở cửa, hiện đại hóa và trải qua 2 cuộc đại chiến thế giới.
Thần đạo Shinto (P6): Thần đạo thời Mạc phủ
Dưới thời Mạc phủ, đạo Cơ đốc cũng đã được du nhập vào Nhật Bản và ảnh hưởng của nó đến tình hình tôn giáo, chính trị của Nhật Bản. Chỗ đứng và tầm quan trọng của Thần đạo dưới thời Mạc phủ. Tiếp tục đọc
Thần đạo Shinto (P5): Thần đạo và Phật giáo
Nếu như Thần đạo chủ yếu hướng con người đến việc sống hòa hợp với thiên nhiên, gắn bó với mặt đất thì Phật giáo lại mang đến tư tưởng rằng đời chỉ là bể khổ và hướng con người đến với cảnh giới cao hơn của sự giác ngộ (hư vô), và mang đến quan niệm về kiếp sau, về cuộc sống sau cái chết. Người Nhật chưa từng nghĩ đến việc đó, và tư tưởng mới này của Phật giáo đã tạo ra một nền móng để nó phát triển. Hình thức Phật giáo du nhập vào Nhật Bản là phái Đại Thừa, các môn đồ của phái có thể tự do rao giảng các lời răn của nhà Phật, và vì thế Phật giáo có thể thay đổi để thích hợp với Nhật Bản. Tiếp tục đọc
Thần đạo Shinto (P4): Nguồn gốc của Thần đạo
Tìm hiểu về lí do sinh ra Thần đạo và sự phát triển của nó khi du nhập với các tôn giáo khác như Nho giáo hay Phật giáo. Tiếp tục đọc
Thần đạo Shinto (P3): Thủy tổ của Thiên hoàng
Thiên hoàng đầu tiên của nước Nhật là ai ? Tiếp tục đọc
Thần đạo Shinto (P2): Truyền thuyết về các Vị thần
Truyền thuyết trong Thần đạo rất phong phú, kể về các vị thần trên trời và dưới mặt đất, sự ra đời của đất nước Nhật Bản và vạn vật trên nó. Nó không chỉ giải thích các hiện tượng ngày và đêm dưới màu sắc tôn giáo mà hơn thế còn thiết lập ra những truyền thuyết, sự ra đời của các vị thần và giải thích nguồn gốc thần linh của Hoàng gia Nhật Bản và Thiên hoàng, những người tự coi mình là hậu duệ của Nữ thần mặt trời Amaterasu. Tiếp tục đọc
Thần đạo Shinto (P1): Thần đạo, tôn giáo bản địa của Nhật Bản
Shinto (神道) hay còn gọi là Thần đạo, là tôn giáo bản địa của người Nhật. Nó đã ra đời và phát triển rất lâu ở Nhật Bản và ăn sâu vào tiềm thức cũng như trái tim của người dân. Thần đạo có mối quan hệ rất mật thiết với địa lý và lịch sử của Nhật Bản, chính vì vậy nó có nhiều điểm tương đồng với tính cách của người Nhật. Đây là tôn giáo đã định hình văn hóa Nhật Bản cũng như được chính nền văn hóa Nhật Bản định hình. (từ giờ xin được gọi Shinto là Thần đạo để tiện cho bạn đọc theo dõi).
“Tôi là mèo” – Chương 2 (part 1)
(Tiếp theo kì trước: Chương 1)
CHƯƠNG 2 – QUYỂN I (part 1)
Người dịch: Reiko
___
Từ ngày đầu năm mới, tôi đã phần nào cảm nhận được thế nào là nổi tiếng và vì thế, dù chỉ là một con mèo, tôi vẫn cảm thấy thầm tự hào về bản thân. Cảm giác không có gì là khó chịu cả. Tiếp tục đọc
“Tôi là mèo” – Chương 1 (hoàn thành)
CHƯƠNG 1 – QUYỂN I
Người dịch: Reiko
TÔI LÀ MÈO. Nhưng tôi không có tên. Tôi không biết mình sinh ra ở đâu. Tất cả những gì còn nhớ được là tôi đang kêu “meo” trong một góc tối tăm bẩn thỉu, thì gặp được con người, lần đầu tiên. Con người ấy, sau này tôi được nghe, là thành viên của một trong những giống người hung dữ nhất; hắn là một shosei (chữ Hán Việt là Thư sinh, nhưng không phải nghĩa thư sinh bình thường), một học trò phải giúp các việc vặt cho ký túc để được nội trú. Thỉnh thoảng tôi còn nghe rằng, giống người này thậm chí bắt, luộc, và ăn thịt chúng tôi. Tuy nhiên lúc đó tôi chưa hiểu nhiều về loài sinh vật ấy, tôi không thấy sợ hãi gì. Tiếp tục đọc
“Tôi là mèo” – Natsume Souseki, Người dịch: Reiko
Tác phẩm: TÔI LÀ MÈO
Tác giả: Natsume Sōseki
Người dịch: Reiko (霊子)
Nguồn: Bản dịch tiếng Anh của Aiko Ito và Graeme Wilson, NXB Tuttle Publishing
Bản dịch Tiếng Việt hoàn toàn vì mục đích phi thương mại
Đề nghị ghi rõ nguồn nếu muốn sử dụng nội dung bài viết
GIỚI THIỆU
“Tôi là mèo” (Tựa tiếng Nhật: 吾輩は猫である) là một tác phẩm nổi tiếng của đại văn hào Nhật Bản Natsume Sōseki ((夏目 漱石, 1867 – 1916)
Tác phẩm miêu tả “Con người” trong xã hội trung lưu Nhật Bản thế kỉ XX qua góc nhìn của một chú mèo. Từ đầu tới cuối, một chú mèo không tên tuổi, không nguồn gốc lai lịch, chỉ được biết đến với danh xưng “tôi”, miêu tả lại cuộc sống với con người bằng giọng kể chân thực, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy châm biếm. Giọng văn tự sự vừa hờ hững, lại vừa hà khắc. Người đọc cảm thấy tác giả mượn lời mèo để phê phán con người, phê phán xã hội. Tiếp tục đọc