“Tôi là mèo” – Chương 2 (part 5)

Người dịch: Kiyoshi

Khi trở về nhà, tôi chợt nhận ra có cái gì đó không bình thường, nhất là tiếng cười vui tươi hiếm thấy của ông chủ. Thắc mắc về sự bất bình thường này, tôi nhảy lên mái hiên và nhìn vào nơi ông chủ. Ngồi gần ông là một kẻ lạ mặt đang mặc một chiếc haori bằng cotton có gắn gia huy cùng với hakama, trông có vẻ cũng là một thư sinh đứng đắn. Ông ta có mái tóc cắt gọn gàng với vẻ rất trang nghiêm. Ở góc lò than, nằm cạnh bao thuốc lá cuốn hiệu Shuukei-inuri là một tấm thẻ ghi những dòng chữ: “Tôi xin hân hạnh được giới thiệu với ông ngài Tofu Ochi. Kí tên: Kangetsu Mizushima.”

(Link tổng hợp)
tiếp theo kì trước ( Chương 2 – part 4)

Như vậy là ta đã biết tên của người khách và việc ông ta là bạn của Kangetsu.

Mặc dù không biết duyên cớ gì dẫn đến cuộc nói chuyện này giữa ông chủ và người khách nhưng hình như họ đang bàn về ông Meitei – một nhà thẩm mỹ mà tôi đã có dịp giới thiệu với độc giả từ trước.

“Meitei rủ tôi”, vị khách nói, “đi chơi cùng hắn, kể rằng hắn có một kế hoạch rất thú vị dành cho tôi”.

“Cái gì cơ?”, Ông chủ thốt lên và rót trà cho vị khách,”Đừng nói đó là kế hoạch đi ăn trưa ở một nhà hàng kiểu Tây đấy nhé?”

“Thì tôi, cũng giống như ông, đâu nhận ra ý định đó của hắn từ đầu. Nhưng là chốn quen biết đã lâu, tôi tin vào cái khiếu hài hước của hắn…”

“Và ông đi cùng hắn thật hả?”

“Phải, thế mới có chuyện để kể”.

“Thú thực thì tôi cũng không ngạc nhiên lắm”. Vừa nói ông chủ vừa vỗ nhẹ mấy cái lên đầu tôi mấy cái khi tôi đang nằm nghỉ trên đùi của ông.

“Tôi cho rằng hắn lại diễn lại mấy trò chơi khăm như thường lệ, đó là thói quen xấu của hắn”. Ông chủ nói, tự nhiên lại nhớ đến Andrea del Sarto.

Andrea del Sarto là một họa sĩ người Ý đến từ Florence có sự nghiệp phát triển mạnh trong thời kỳ Phục hưng cao và đầu Trường phái kiểu cách.  Mặc dù được đánh giá cao trong suốt cuộc đời của mình như một nghệ sĩ senza errori (“không lỗi lầm”) nhưng danh tiếng của ông bị lu mờ sau khi chết do tài năng của những người đương thời với ông nhưLeonardo da Vinci, Michelangelo và Raphael.

“Ờ, đến nhà hàng hắn bảo tôi ‘Hãy thử mấy món mới xem sao.’ ”

“Thế ông gọi món gì?”

“Đầu tiên, hắn ta đảo mắt nhìn menu trong khi miệng liên tục ba hoa về kiến thức ẩm thực nước ngoài uyên thâm của mình.”

“Trước khi gọi món ấy hả?”

“Ừ”

“Sau đó hắn ta làm gì?”

“Hắn lắc đầu, quay ra phía bồi bàn, than rằng chẳng có gì mới trong menu ở đây cả. Người bồi bàn trông có vẻ khó chịu liền kể tên ra những món như vịt quay, thịt cừu nướng, vân vân… Nhưng Meitei thì tỏ ra không bận tâm, cho rằng chẳng lẽ cất công đến đây chỉ để ăn những món tầm thường đó. Tay bồi bàn đứng chôn chân tại chỗ, miệng không nói nên lời.”

“Cũng không có gì lạ.”, ông chủ chêm vào.

“Sau đó hắn quay sang tôi, tiếp tục huyên thuyên: ‘Ở Anh hoặc Pháp người ta có thể dễ dàng gọi thưởng thức những món ăn cao cấp, trong khi đó ở Nhật thì menu chỗ nào cũng giống nhau. Thỉnh thoảng tôi còn không có cảm giác là mình đang ăn ở nhà hàng nữa cơ. Mà nhân tiện,” vị khách quay sang phía ông chủ, “thế rốt cuộc hắn ta đã lần nào đi ra nước ngoài chưa ông?”

“Không, không, không. Hắn chưa từng rời khỏi Nhật Bản lần nào cả, mặc dù đúng là hắn có đủ tiền bạc và thời gian để làm điều đó nếu hắn muốn. Ấy vậy mà hắn rất hay dùng những ‘kí ức’ giả tưởng đó để diễn trò.”

Nghĩ rằng mình vừa đóng được một câu đùa hài hước, ông chủ tôi phá lên cười lớn.

“Thật thế à?” vị khách nói, có vẻ không hài lòng lắm với câu bông đùa vừa rồi.

“Về phần mình tôi cứ đinh ninh cho rằng hắn đã từng ra ngước ngoài một lần rồi, mặc dù không nhớ rõ là khi nào. Vì thế, tôi lắng nghe hắn rất chăm chú. Một điều nữa là cái cách hắn tả về món súp ốc sên và ếch hầm làm tôi tin chắc rằng hắn đã từng nếm thử chúng ở nước ngoài rồi”.

“Cái đó có thể chỉ là hắn bịa ra với ông mà thôi. Tay ấy lúc nào cũng có nhiều trò lắm.”

“Đúng, tôi cũng định nói thế!”, người khách nói, đưa mắt liếc nhìn hoa thủy tiên. Tôi có thể nhìn thấy vẻ mặt chán nản của ông ta.

“Thế đó là cái kế hoạch thú vị của hắn ư?” ông chủ tôi hỏi.

“Không. Đó chỉ là phần mở đầu thôi. Ta vẫn chưa vào phần chính đâu.”

Ông chủ tôi xuýt xoa một cách đầy tò mò.

“Sau đó hắn nói: ‘Như ông biết đấy, những món như súp ốc sên hay ếch hầm không thể nào có mặt ở cái chốn này được. Ông nghĩ sao nếu chúng ta gọi món tochimembo?’ Tôi không ngập ngừng mà trả lời ngay, ‘Gọi món đấy cũng được.’ ”

“Tochimembo ư? Món gì mà lạ thế, tôi còn chưa nghe thấy bao giờ.”

“Đúng thế. Mà nhìn mặt hắn ta lúc đó rất nhiêm túc nên tôi cũng không muốn từ chối”, người khách phân bua với cái giọng như thể đang cầu xin chủ nhân sự tha thứ.

“Sau đó thì sao?” ông chủ hỏi lại, không có vẻ gì là đồng cảm cho người khách.

“Sau đó ông ta kêu 2 món tochimembo. Người bồi bàn hỏi lại xác nhận xem đó có phải là menchi-bo không (menchi-bo trong tiếng nhật là thịt viên). ‘Không, không phải menchi-bo!’, Meitei lên giọng, ‘Chúng tôi gọi Tochimenbo!”.

Menchi-bo

Menchi-bo

“Quả nhiên, họ không có cái món ăn đấy phải không?”

“Ừm… không. Tôi cũng bắt đầu cảm thấy nghi ngờ. Nhưng hắn thì tỏ ra rất quả quyết. Mặt khác, tôi cảm thấy rất ấn tượng với sự hiểu biết của hắn về phương Tây và cũng chắc chắn rằng hắn đã từng ra nước ngoài rồi nên tôi rất tin vào những gì hắn nói. Thế nên tôi cũng hùa theo hắn mà tra hỏi tay bồi bàn.”

“Thế tay bồi bàn nói gì?”

“Anh ta ngẫm nghĩ một lúc – giờ nhớ lại thấy mặt khá là ngộ – và nói với chúng tôi rằng Anh ta rất xin lỗi vì món tochimenbo phục vụ cho ngày hôm đó đã hết, nhưng nếu là menchi-bo thì có thể dọn lên được ngay.

Ông Meitei với vẻ mặt rất thất vọng nói: ‘Thật đáng kinh ngạc. Chúng tôi đến đây cốt chỉ để thưởng thức cái món ăn đó thôi. Xin anh hãy cho chúng tôi được thỏa lòng mong ước.’ Nói rồi hắn dúi cho tay bồi một đồng 20 Sen. Thằng bồi cầm lấy, đi xuống dưới nhà và dặn rằng sẽ thương thảo với cánh đầu bếp xem sao.

“Chao ôi! Tay này đến chết với cái món Tochimenbo nhỉ!”

“Sau một hồi, tay bồi quay trở lại, cúi đầu lễ phép. Anh ta nói rằng họ có thể chuẩn bị một suất đặc biệt cho chúng tôi như yêu cầu, nhưng sẽ mất một thời gian. ‘Thực ra cũng chẳng có gì để mà làm ở cái mùa lễ hội này’, ông Meitei bình thản đáp lại, ‘nên chúng tôi có thể chờ được’. Sau đó hắn ta lấy ra từ trong túi một điếu xì gà và bắt đầu nhả những tràng khói đầy khoan khoái. Đang không có việc gì làm, tôi lôi cuốn Nipponshimbun ra đọc. Tay bồi bàn sau đó lại chạy xuống dưới, làm như vẻ cũng có một vị thực khách khó tính khác đang gọi.

“Thật là phiền phức!” ông chủ kêu lên như thể ông là tay bồi bàn trong câu chuyện.

”Vài phút sau, tay bồi xuất hiện. ‘Thành thật xin lỗi các ngài’, hắn xin lỗi, biểu lộ vẻ mặt đầy hối tiếc, ‘số là nguyên liệu để làm món tochimembo, dù chúng tôi đã đến cửa hàng Kameya ở Ginza và cả số 15 Yokohama nhưng cũng không thể mua được. Thế nên món ăn mà các ngài gọi có thể phải đợi mất mấy ngày.’

‘Chết tiệt! Vậy là ta đến đây tốn công vô ích!’, Meitei rít lên, quay sang nhìn tôi tỏ vẻ không hài lòng chút nào. Tôi hiểu rằng mình cũng không thể nào giữ im lặng được nữa nên cũng đế thêm vào ‘Ôi, thật là tệ! Đáng tiếc, đáng tiếc’.

”Phải, phải” Ông chủ lên tiếng đồng tình, mặc dù tôi thấy ông ánh lên vẻ đầy đắc chí.

“Tay bồi trông rất bối rối, hắn hẹn chúng tôi ngày nào đó lại đến nữa, tất nhiên là sau khi họ đã chuẩn bị xong nguyên liệu để làm món tochimenbo. Nói đến đây, Meitei đột nhiên hỏi: ‘Thế các người dùng loại nguyên liệu gì?’. Tay bồi không trả lời gì mà chỉ cười thầm. ‘Chẳng phải những nguyên liệu để làm món này đều được bán ở Nhật sao?’, Meitei gắt lên. Tay bồi miễn cưỡng trả lời: ‘Đúng là vậy thưa ngài nhưng mà hiện giờ những nguyên liệu cho món đó giờ cũng khó mà tìm được ở Yokohama. Thành thật xin lỗi ngài’.

”Ha ha ha! Thật khôi hài. Câu chuyện đã dừng lại ở đó chưa?” Ông chủ vừa hỏi vừa cười lớn tiếng, to đến nỗi mà tôi suýt nữa thì ngã khỏi đùi của ông. Thực tình, có cười thì cũng phải nghĩ đến người khác nữa chứ. Dường như rất khoái chí vì biết rằng không chỉ mình mình từng bị Meitei chơi xỏ.

“Thì chúng tôi rời khỏi nhà hàng ngay lặp tức. Sau khi ra ngoài, Meitei mới cười lớn đầy đắc chí: ‘Đó đó, ông bạn có thấy vui không? Ai mà ngờ cái bút danh Tochimembo lại tạo ra được cú lừa ngoạn mục như vậy chứ?’ Chính tôi phải thừa nhận rằng những gì hắn ta vừa diễn quả là đáng ngưỡng mộ, nhưng cũng phải nói là lúc đó tôi đói đến chết. Lúc chia tay nhau thì giờ ăn trưa đã qua từ mấy đời rồi’.”

“Cái đó thì đúng là…” Ông chủ tôi lần đầu tiên tỏ vẻ thông cảm thật sự với ngài Tofu. Và tôi cũng đồng ý với ông ta, khi mà cái bụng của mình cũng đang réo lên như sấm.


<còn tiếp>

Advertisements

2 thoughts on ““Tôi là mèo” – Chương 2 (part 5)

Để lại bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s